Rss Feed

THCS Sơn Thủy

KẾ HOẠCH

CHUYÊN MỤC HÒ KHOAN

BÀI GIẢNG

SÁNG KIẾN KN

LIÊN KẾT TIỆN ÍCH


Hỗ trợ

Vương Công Quang

GIÁO ÁN

Thống kê

  • Đang truy cập: 24
  • Hôm nay: 878
  • Tháng hiện tại: 30975
  • Tổng lượt truy cập: 19409542

GÓC TIN HỌC

    1.     Tình yêu đôi lứa( hò giao duyên)
Dải Trường-sơn xanh rờn thăm thẳm,
Nghĩa nọ tình này muôn dặm chưa quên.
Gặp nhau đây xin giao ước một lời nguyền,
Em như hoa còn ôm nhụy,ván chưa đóng thuyền đâu anh.
 
Canh một, canh hai hồn xiêu phách lạc,
Canh ba, canh tư sương sa lác đác
Tới canh năm thì trăng trời đã gác về tây,
Mấy lâu xa cách, hôm nay gặp gỡ người đây,
Có điều chi phân qua nói lại, giữa phá giang
Này cho giải khuây.
Chàng đứng xa xa nghe đà chưa rõ,
Xích xích lai đây em tỏ cùng chàng.
Em đang ngậm thẻ chơi vàng
Tòng quyền phụ mẫu, hoa tàn mặc hoa.
 
Thiếp gặp chàng như ba(hoa) gặp chậu,
Chàng gặp thiếp như hạc đậu lưng quy.
Thiếp dặn chàng là dặn làm ri,
Gặp nơi mô giàu sang đừng mộ(ham), dẫu thiếp
Có lâm nguy cũng đợi chàng.
 
Đứng xa xa nghe mái chèo giục thúc,
Ghé mắt lại thấy gió giục buồm lay,
Chạnh lòng nhớ tới niềm tây,
Hỏi người ân cựu(bạn cũ), có nhớ nghĩa này
cho không?
 
Hai ta muốn một long một bụng.
Đã như con gà đem trụng(nhúng) nước sôi.
Mẹ thầy ở nhà có đan rọ thả trôi,
Thả trôi mặc thả, thiếp không thôi nghĩa chàng.
 
Sen xa hồ, sen khô, hồ cạn
Bá xa tùng, bá ngã tùng nghiêng.
Anh xa em như bến xa thuyền.
Như Thúy Kiều xa Kim Trọng, biết mấy niên
(năm) mới tái hồi.
 
Đêm năm canh em nằm không ngủ
Nhớ lời anh nhắn nhủ khi xưa
Em băng đồng chẳng quản nắng mưa
Quyết gặp cho đặng(được), để gửi thưa đôi lời.
 
Thiếp gặp chàng như long vân gặp hội
Muốn trao tình cho tỏ nỗi ái ân
Chẳng qua con tạo xoay vần
Duyên đây nợ đó, biết có tác thành được không.
 
Thiếp trông chàng như giang trông lửa
Chàng trông thiếp như hẹn tựa trong mơ
Ngộ tình cờ gặp lai nhau đây
Như cá gặp nước như mây gặp rồng.
 
Nước dưới song khi trong khi đục
Làm con người khi nhục khi vinh
Em không phải như ai chọn đá thử vàng
Phận gái như em mười hai bến nước,
Không phải chắc(một mình) chi chàng, chàng ơi!
Bến nước mười hai đã đành phận thiếp,
Biết nơi đâu duyên hiệp tình hài.
Trên có quyền song thân sở định,
Hỏi thiếp có nài(kỳ kèo) thiệt hơn?
 
Gặp anh đây là đầu trang nước,
Một đôi lời sau trước hai ta.
Em đang còn ở với mẹ cha,
Như tờ giấy bạch, chưa tra chữ hồng.
 
Thiếp đã hẹn cùng chàng thủy chung nhất nhất,
Ai ở hai lòng trời đất chứng tri(chứng giám).
Trăm năm nghĩa gắn tình ghi,
Ai có lòng đen bạc, biệt ly có trời.
 
Khổ như em nghe đà quá khổ,
Mang tơi không cổ đội nón không vành.
Cực lòng nên phải theo anh,
Ăn rau chấm muối, có ngon lành gì đâu!
 
Mặt nhơn mày tỏ quàng hôn má,
Tay bắt tay, mừng quá là mừng.
Mấy lâu cách trở đôi phương,
Càng ôm hoài vọng, nhớ thương nhau hoài.
Em thốt làm chi cho lâm li lệ ngọc,
Kể chi từng chân tóc kẽ tơ.
Nợ duyên tháo buộc ai ngờ,
Má hồng đào tươi tốt, soi bong gương lờ (mờ)
tội chưa!
Nhìn mặt mày chẳng tày hình bong,
Nhìn tính nhơn (nhân) ước phỏng chime bao.
Gặp em đây mắt liếc miệng chào,
Thấy tình nhơn buổi trước, nước mắt trào như
Mưa.
 
Trúc xa mai thì hoài lứa trúc,
Anh hỏi mai rằng đã có mô (đâu) chưa?
Có nơi mô nượng tựa khi nắng khi mưa,
Hay còn ôm duyên đi sớm, về trưa một mình.
 
Trăm nắm tính cuộc vuông méo,
Thấy ai khéo léo tính cuộc vuông tròn.
Thương nhau song cạn đã mòn,
Phải dò cho thấy ngọn nguồn lạch song.
 
Ngó lên trên rừng vượn kêu chim hót,
Ngó về đồng nội người cắt (gặt) kẻ mót (lượm)
Xôn xao.
Người thì trong liễu ngoài đào,
Hai đứa mình lơ lửng, đợi khi nào thành đôi?
 
Gia trong bụi ai vót mà nhọn,
Đạo vợ chồng ai chọn mà cân.
Trên trời đã định xây vần,
Xây cho gấp gấp trong lần năm nay.
 
Thiếp thương chàng keo sơn vạn đại,
Chàng thương thiếp dầu dãi nắng mưa.
Mặc lòng thiếp lựa lấy cho vừa,
Nơi mô duyên đẹp, tình ưa thiếp tìm.
 
Ngọn đèn treo trước gió ngọn đèn tắt,
Ngọn đèn treo nam, bắc ngọn đèn chao.
Ơi người thục nữ má đào,
Hội ni không phân giải, biết hội nào giải phân.
 
Đêm trông đèn trời đà mau rạng(sáng),
Trúc gầy mòn còn nhớ dạng nhành mai.
Ai xui trong dạ ái hoài,
Anh mới dời chân nhớm gót, tới chốn non đoài
nỉ năn.
 
Bởi gần nhà mà xa cửa ngõ,
Bởi trục trặc nên phải đi quanh,
Một trái đào chín, năm bảy trái lựu xanh,
Nghĩa nhơn (nhân) chi mình xa xuôi ngàn dặm,
biết có thành hay không?
 
Nhất khả, nhị khả,tam bất khả,
Thầy mẹ thì gả, eng ả (anh chị) nhủ (bảo) đừng!
Hai hàng nước mắt rưng rưng,
Áo không khô áo ướt, khổ vô chừng áo ơi!
 
Duyên nợ ba sinh chưa thành gia thất,
Nên thừa hoan hậu dật đợi bạn khăng khăng.
Có đôi ba nơi duyên níu nợ dằng,
Dốc lòng đợi bạn, đạo hằng ngày xưa.
 
Nước Ngọc Hồ lại trong mà mát,
Rượu Quỳnh Tương bát ngát thơm xa.
Tai em nghe anh mực thước con nhà,
Em vong thân một buổi gặp được anh là trời xây.
 
Cách một con sông, con hai làng như một,
Chàng gặp được thiếp như xạ đốt hương xông,
May mô may trời đưa đất đẩy, mấy thu đông
gặp người.
 
Đứng bên ni song long trong vòi vọi,
Qua khỏi song rồi dạ đói cũng no.
Khoan khoan để dạ em dò,
Ai bắc cầu cho biết, ai đưa đò cho hay.
 
Lòng dặn long non mòn bể cạn,
Dạ dặn dạ đá nát vàng phai.
Ví dầu anh có nghe ai,
Em xin để hai chữ ngang vai dặn lòng.
 
Tay lại bắt tay lụy(lệ) rơi ngang má,
Mặt lại nhìn mặt thảm quá trời ơi!
Mấy lâu ni chim lượn, cá khơi,
Bắt tay mà hỏi đôi lời đặng không?
 
Đến đây xin chào chung chào chạ,
Có người khách lạ nên phải chào riêng.
Bắt tay xin lại hỏi liền,
Hỏi thăm bên bạn, đã kết nguyền mô chưa?
 
 
 
 
Noi giàu sang lòng em không mộ,
Thiên hộ bá hộ em cũng chẳng màng.
Ví dầu cơm hầm muối rang,
Phật tiên đã định, thiếp thương chàng cứ thương.
 
Đu đủ tía, giềng giềng cũng tía,
Ngọn lang giâm, ngọn mĩa cũng giâm.
Củi khô chen lộn(lẫn) với trầm,
Giữ sao cho khéo, kéo lầm(nhầm) bớ em.
 
Anh trao em miếng trầu để làm duyên nợ,
Em trao anh điếu thuốc, để làm vợ chồng.
Nào ai vô đây vãi đám dưa hồng,
Để ăn mát dạ, xiêu lòng thì thôi!
 
Thiếp gặp chàng nhất thiên phù lộ,
Chữ tang bồng ái mộ đôi ta.
Hôm nay Tử Kỳ gặp đặng Bá Nha,
Lên đờn(đàn) đúng bậc để sáo hòa đôi câu.
 
Thiếp gặp chàng như phượng hoàng cất cánh,
Chàng gặp thiếp như thượng mã cao phi.
Bá Nha gặp đặng Tử Kỳ,
Hỏi thăm bên bạn định kỳ mô chưa.
 
Lời lại tiếng qua em chưa đà sang tỏ,
Hình như bên anh đã có người thương.
Em con phụng sự tông đường
Hãy còn niên thiếu, chưa định tơ vương nơi nào.
 
Đêm thu rạng mười lăm tròn bóng nguyệt,
Mảnh gương trong thấp thoáng bong Hằng Nga.
Đã tâm tình hợp ý đôi ta,
Kết duyên Loan Phượng, thiết tha mặn nồng.
 
Thiếp trông chàng như giang trông lửa,
Chàng trông thiếp như đại hạn chờ mưa.
Đôi ta nguyện xứng nợ vừa,
Trách lòng thầy mẹ, kén chọn lật lừa nơi mô.
 
Vắng mặt em một ngày lòng anh như dao cắt,
Vắng mặt hai ngày nước mắt lâm li.
Mấy lời chàng dặn thiếp hãy nhớ ghi,
Chớ thay lòng đổi dạ, chớ phân li tội trời!
 
 
Con chim lạc bầy nó kêu một một chắc(mình),
Cơ chi cả cặp nghe giọng hai con.
Thân em như trái bù(bầu) non,
Gió đưa lắt lẻo, biết còn hay không!
 
Em có chồng chưa nói cho anh biết,
Anh có vợ rồi cũng nói thiệt em hay.
Để khi ra đường có lỡ bắt tay,
Sợ người thương em đứng đó, buông rày khó buông.
 
Đêm năm canh mơ màng bóng bạn
Ngày sáu khắc tưởng dạng khóc thầm
Nào ai nhắc đến tri âm
Ruột em đứt từng đoạn, lá gan bầm héo khô.
 
Thư dưới gửi lên, thư trên gửi xuống
Anh còn ăn uống bỏ đũa xem thư
Nước mắt nhỏ xuống ướt hết nửa tờ
Ôi duyên chàng nợ thiếp, ai ngờ xa nhau!
 
Bởi số duyên hai đứa mình trục trặc
Không phải em con người lánh đục tìm trong
Xe dây không liền múi, bởi tại ông tơ hồng
Nên hai đứa mình không đặng, chẳng nên vợ
nên chồng đành thôi.
 
Sông Giang Hà có khúc sâu khúc cạn
Đá trên ngàn có hòn đứng hòn nằm
Dù xa nhau đi nữa, cũng sớm viếng tối thăm
đỡ buồn!
 
Không thấy nhau một ngày cơm anh ăn
không được,
Không thấy hai ngày nước mắt cạn khô.
Biết khi mô Hán lại gặp Hồ
Cho chàng gặp thiếp, phân phô(giải bày) đôi lời
 
Sông Ngân Hà gác cầu qua lại,
Để cậy(nhờ) người mối lái đưa tin.
Trước nhạc đường yên ủi chén quỳnh
Đôi ta kết nghĩa thắm tình nợ duyên.
 
Em thốt từng đâu anh sầu từng ấy
Cuộc chung tình chưa được mấy lâu
Dù ai xê vô cất ván tháo cầu
Đó xa đây cách cảm lấy sầu mà hư
Thiếp xa chàng lòng càng bối rối
Miệng sập sùi nhớ tới tơ vương
Vì ai xê vô cắt đoạn can trường
Đó xa đây cách nhớ thương muôn đời.
 
Con chim phụng hoàng bay ngang hòn núi bạc
Con cá ngư ông võng nước biển khơi
Anh cùng em thốt một đôi lời
Để cá về song vịnh, phụng(phượng) dời
non xanh.
 
 
 
 
 

VĂN BẢN - CHÍNH SÁCH PHÁP LUẬT MỚI

HÌNH ẢNH

  





THỜI SỰ