Rss Feed

THCS Sơn Thủy

KẾ HOẠCH

CHUYÊN MỤC HÒ KHOAN

BÀI GIẢNG

SÁNG KIẾN KN

LIÊN KẾT TIỆN ÍCH


Hỗ trợ

Nguyễn Văn Hiếu

GIÁO ÁN

Thống kê

  • Đang truy cập: 23
  • Hôm nay: 1292
  • Tháng hiện tại: 23051
  • Tổng lượt truy cập: 19110800

GỐC TIN HỌC

Anh đi Tây bỏ lại một bầy con dại,
Đứa dắt đứa bồng thảm hại anh ơi!
Phần thời ruộng khô, phần thời mạ úa, em biết
cùng ai cậy nhờ.
 
Buổi tháng giêng tháng hai chục đồng bạc khoai
chưa đầy rổ,
Chục đồng bạc gạo thiếu đôi ba hột đầy hai long.
Người đi Hà Nội, kẻ lại Sài Gòn,
Bao giờ khoai sây, gạo rẻ, một đồng bạc năm
long mới trở về.
 
Khi mô anh mang gói ra đi,
Em ở nhà hình nhỏ lại bằng nắm xương.
Phần thời lo việc gia nương,
Phần lo ruộng ôi mạ úa, khổ trăm đường anh ơi!
 
Anh ra đi để lại cho em năm sào ruộng lương
thì mất hạn,
Năm sào ruộng cạn thì bị chuột xơi đi,
Em ở nhà lấy chi mà cung thân dưỡng từ cho
đến khi anh về.
 
Tay em cầm một nắm gạo lương,
Đem đi đổi lấy một nạm gạo giã,
Để về nấu cháo cho ông nhạc mụ gia,
Kẻo anh đi bên nước Lang- Sa lâu về,
 
Anh ra đi trong rương còn được hại đồng rưỡi,
Côi tra xuốc đi xuốc lại còn một nạm lúa dâu,
Em ở nhà lấy chi mà cung thân dưỡng tử cho
trọn câu hiếu tình?
 
Anh đi Tây làm chi cho thấy thương mẹ nhớ,
Nghe mấy lời anh hãy quay lui.
Kẻo đêm năm canh châu sa lụy ứa ngậm ngùi,
Thầy già mẹ yếu, để lại mình tui lạnh lùng.
 
Bạc hai mươi đồng rưng rưng nước mắt,
Khổ đạo vợ chồng, em bắc anh đông.
anh qua Tây dữ ma độc nước, em ăn bạc đồng
sướng chi?
 
Chàng ra đi em thì bắt lại,
Này này đây con dại giao cho.
Chàng ra đi phong vũ khôn dò,
Bỏ mẹ già con nhỏ ai lo cho chàng?
 
Thôi trả đất cho vua trả chùa cho bụt,
Anh xuống tại tòa mà rút tên ra.
Kẻo anh ra đi phần thời mẹ yếu cha già,
Phần thì con thơ vọ dại phận thiếp đàn bà bất kham.
Buổi mai anh đi tàu Huế, chiều xế anh đi tàu Hàn
Bước chân xuống ghe lan sang tàu địa trận,
đi qua địa phận bên Tây.
Em ở nhà báo bố mẹ thầy,
Suốt năm canh lụy nhỏ, mình vỏ xương gầy
đợi anh.
 
Sợ nhắc đến them thương, đoạn trường gian khổ,
Nên lúc đầu chưa dám thổ lộ can trường.
Chồng em đi lính mộ tha phương,
Nên em phải chịu phòng hương lạnh lung.
 
Nghe tiếng chi rầm rầm như tàu hỏa chạy,
Trong long em như lửa cháy dầu sôi.
Anh ra đi Tây không khứ nỏ hồi,
Lỡ đường duyên nợ, chỗ đứng chỗ ngồi cũng xa.
 
Theo nhau cho trọn lời vàng đá,
Không hay chừ kẻ Á người Âu.
Gối loạn chẳng đặng giao đầu,
Con chim bơ vơ núi Ngự, con cá thảm sầu Sông
Hương.
 
Ngó lên trời một trằm ông sao,
Ngó xuống dưới ao, một trăm con cá,
Ngó vô trong nhà, mẹ góa con côi,
Hương tàn bàn lạnh, khổ rồi ai ơi!
 
Anh ra đi Tây, bỏ lại năm sào ruộng sâu,
một sào ruộng cạn,
Ruộng sâu bị hạn, ruộng cạn sâu keo ăn.
Lấy chi nuôi thầy với mẹ quanh năm,
Đêm nam canh nằm nghĩ lại, ruột tằm héo hon.
 
Anh qua chốn tây thành tâm nhẹ bước,
Vai mang khẩu súng, đạn buộc sau lưng.
Thương thầy mẹ tuổi cao, thương vợ con trẻ dại
quá chừng,
Mai đây mũi tên hòn đạn, anh liệu còn giữ vẹn
tấm than trở về?
 
Cây thanh trà năm lần trổ trái
Gió thừu lựu năm lần đã lại trổ hoa,
Kể từ ngày anh bước chân ra.
Trông trăng trăng khuyết, trông ba ba tàn.
 
Bước chân lên xe nón che tay ngoắt,
Thảm thiết chàng ơi, nước mắt tuôn rơi,
Chàng ra đi mắt biển chân trời,
Đường thiên sơn vạn thủy, thốt đôi lời giải khuây.
 
Anh bước chân lên xe, xe đã vặn máy,
Dạ em rày áy náy long thương.
Ra đi biệt xã xa hương,
Để em đi nhớ, về thương thảm tình.
 
Chàng đi trước lên ga, móc toa tàu kéo,
Thiếp chăm chắm đợi chàng, ruột héo gan khô.
Biết răng chừ Hán gặp lại Hồ,
Để cho chàng gặp thiếp, phân phô đôi lời.
 
Tay cầm nắm nhang cây tắt cây đỏ,
Tay thời nhổ cỏ, tay thời thoa mồ.
Hai hang nước mắt không khô,
Chộ thầy, chộ mẹ biết đời mô chộ chàng.
 
Thấy dạng anh đi rưng rưng nước mắt,
Thấy chân anh bước trăm đoạn ly sầu.
Trách long quân tử nông sâu,
Đêm năm canh chung tình với người ngoại,
Ngày sáu khắc thả lưới buông câu cho em lầm.
 
Chim xa lồng còn nhớ người tìm sâu bắt chấu,
Cá xa chậu nhớ người múc nước thả bèo.
Lời thề hai chữ sơn keo,
Một vì duyên, hai vì nợ, ba bữa anh thấy em đói
khó nghiêng nghèo anh xa.
 
Bắt tay ông Tơ mà bơ mà bớp,
Bắt lấy bà Nguyệt mà cột cội cau.
Cứ xe khắp thiên hạ đâu đâu,
Bỏ hai đứa mình lừng lựng ruột héo gan sầu
không xe.
 
Trách hồng nhan vô duyên bạc phận
Duyên nợ ở gần sao không đặng xứng đôi.
Để chàng với thiếp xa xôi,
Oán trách cha mẹ chẳng lo việc đứng ngồi cho
con.
 
Trách ông Tơ dây xe rối,
Để đứt giữa chậngi nối cho em?
Cớ sao duyên phận chẳng nên,
Để chàng với thiếp đôi bên lỡ làng.
 
Một khoan, hai khoan, ba bốn xin khoan, mời
nàng ở lại,
Có điều chi không phải cho tôi phân giải một lời.
Quen nhau chưa ráo mồ hôi,
Chưa tan cối gạo đã nỡ vội chia đôi nẻo đường?
 
Không ra về thì thương quê nhớ quán,
Ở lại đây thì đứt đoạn gan trường.
Thưa cùng hai bên quán xã bổn hương,
Em trở lui về năm ba bữa, khuyên anh chớ nhớ
thương mà gầy mòn.
 
Chàng về đồng không mông quạnh, gió lạnh
sương sa,
Em ở nhà lụy lâm lâm lụy, nước mắt sa theo chàng.
 
Thiếp ra về nón che tay ngoắt, con mắt ngó dọi
chơi vơi,
Lòng thương nhau cảm động, bốn phương trời
đều hay.
 
Chàng về đường trúc ngõ trắc,
Khác chi biển bắc xa khơi.
Thiếp đây khác thể chim trời,
Chàng như cá nước biết mấy đời gặp nhau.
 
Gái cũng như trai bao nài gian khổ,
Xích xiềng nô lệ xóa bỏ lên đàng.
Ví dầu co phơi thây mặt trận,
Khác chi khắc tấm bia vàng thiên thu.
 
Trai sức cánh mạnh lưng đang mắc vòng lao
lung khổ ải,
Nghe tiếng gọi sơn hà chưa biết phải sao đây.
Mẹ già chưa biết cậy ai thay,
Bạn vàng ơi có hiểu, có hay cho mình.
 
 
 

VĂN BẢN - CHÍNH SÁCH PHÁP LUẬT MỚI

HÌNH ẢNH

  





THỜI SỰ